Nguyễn Tranh: Đừng bắt hạnh phúc “có hạn sử dụng”

Nguyễn Tranh được mệnh danh là “Tay máy vàng” ở mảng phim truyền hình, phim nhựa, phim quảng cáo. Ông được biết đến với vai trò đạo diễn và quay hình cho các video ca nhạc của nhiều ca sỹ nổi tiếng, đạo diễn cho phim truyền hình ca nhạc đầu tiên của Việt Nam Cho một tình yêu... Ông cũng là D.O.P cho nhiều phim thành công trên thị trường...

Nguyễn Tranh:

“Trước khi biết đích xác mình muốn gì thì hãy đứng dậy, tiến về phía trước làm một cái gì đó. Một người thành công có xuất phát điểm thấp luôn trân trọng những thành quả của chính mình và nỗ lực không ngừng. Chính quá trình mày mò để tìm ra chính mình đó, họ học cho mình hàng tá kỹ năng hay ho thực tế. Khi gặp thất bại thì cách họ đối diện cũng chủ động và mạnh mẽ hơn người may mắn thuận lợi, có điều kiện đã thành công sớm. Tôi đi lên từ hai bàn tay trắng, từng làm những vị trí thấp nhất trong đoàn phim. Tôi chuyển đổi công việc qua nhiều bộ phận và tích lũy chuyên môn đặc thù riêng. Hãy bắt đầu từ những vị trí thấp và ít quan trọng nhất để từng bước tiến lại gần những vị trí cao và có tầm ảnh hưởng hơn.
Khi nhận ra quay phim là đam mê thì tôi tập trung rèn luyện ở lĩnh vực này. Mỗi thời điểm mình nên cập nhật mọi sự thay đổi của thời đại. Giỏi không có nghĩa là ngừng học hỏi. Học thêm kiến thức chưa bao giờ là đủ đối với những người thành công. Dù bạn học bằng sách vở, bằng kinh nghiệm thực tế thì nó đều có giá trị tích lũy cả.
Tôi hình dung mọi dự định và hoài bão của mình như những bậc thang dài vô tận, cứ thoải mái khám phá và chinh phục theo sức của mình. Trên mỗi chặng đường đời, tôi cũng gặp nhiều điều không như ý. Chúng ta luôn có nhiều chặng đường phải chinh phục phía trước. Thất bại ở đoạn đường này không có nghĩa không vượt qua được những chặng đường khác.
Khi đã nhận lời một dự án, tôi sẽ đặt trọn tâm huyết của mình cho nó dù có khó khăn và thiếu thuận lợi thế nào. Đã không làm thì thôi, làm thì phải toàn tâm, toàn ý làm hết sức. Vì vậy, nếu cảm thấy mình không chắc chắn sẽ làm tốt được điều gì, tôi thường từ chối để đối tác không mất thời gian và có cơ hội tìm đến người khác phù hợp hơn. Quyết đoán và thẳng thắn như vậy, dù không hợp tác lần này thì đối tác cũng sẽ đánh giá cao tinh thần làm việc của bạn. Vẫn luôn có nhiều cơ hội cho những lần sau.
Tôi có may mắn được tham gia đoàn sản xuất phim Lover (tiếng Pháp: L’Amant) của đạo diễn Jean-Jacques Annaud. Tôi quan sát thái độ làm việc không chỉ chuyên nghiệp mà còn rất tận tâm của từng nhân viên người Pháp ở mỗi bộ phận. Tôi ngưỡng mộ thái độ làm việc khiêm tốn, tự giác và luôn chuẩn bị nhiều giải pháp để lựa chọn. Họ khiến tôi có cảm giác rằng công việc là tình yêu, là thứ tạo ra niềm vui cho chính họ. Ai cũng cư xử nhẹ nhàng với nhau. Đạo diễn hầu như ít nói chuyện và than phiền vì mọi việc được sắp xếp chu đáo. Tôi đã áp dụng những cái hay đó vào công việc của chính mình. Chắc đó cũng chính là lý do mình được đối tác tin tưởng khi giao phó bất cứ dự án nào của họ.
Ở Việt Nam, mọi vị trí trong khâu sản xuất phim đều kiêm nhiệm vài vị trí khác. Một số bạn trẻ đang hiểu chưa đúng về vị trí D.O.P trong một ê-kíp sản xuất phim. Việc dễ dãi gắn danh xưng này trong giới trẻ khi họ chưa đủ kinh nghiệm, chuyên môn đã tạo ra không ít sản phẩm kém chất lượng về mặt hình ảnh.
Qui trình làm việc của một đoàn làm phim ở Việt Nam hiện tại chưa thể đi theo một khuôn mẫu, tiêu chuẩn có sẵn của nền điện ảnh thế giới. Vì vậy, người nước ngoài rất dễ bị sốc khi làm việc với ê-kíp Việt Nam.
Hai người có ảnh hưởng nhất đối với tôi là nhà quay phim, đạo diễn Đinh Anh Dũng và đạo diễn Lưu Huỳnh. Họ chính là những người thầy, người anh đã chỉ dạy và tạo nhiều cơ hội để tôi trở thành một quay phim, rồi D.O.P và đạo diễn như hiện nay. Đó là những tấm gương để tôi luôn nỗ lực và phấn đấu trong nghề.
“Chấp nhận hoàn cảnh” là một việc làm dễ bị hiểu lầm là buông xuôi, phó mặc cho số phận. Tôi “chấp nhận tích cực” bằng một tâm thế sẵn sàng với những chuyện bất như ý. Sau khi đã cố gắng hết sức và có được kết quả, tôi thường ngồi chiêm nghiệm lại quá trình. Tôi tìm ra đâu thực sự là cái mình cần trong mục tiêu ban đầu và đâu là kết quả mà mình có thể hài lòng. Tôi xem thất bại và thành công như một việc tự nhiên, ai cũng phải trải qua trong đời. Tất cả đều là màu sắc của bức tranh cuộc sống, phụ thuộc vào mỗi chúng ta hình dung về nó.
Ai cũng có lúc cảm thấy mệt mỏi và muốn buông xuôi trong các mối quan hệ. Những lúc như vậy, tôi nhớ lại lý do bắt đầu, lý do khiến mình kiên trì cho tới bây giờ và cả con đường phía trước còn dài. Chúng ta đều là những con cá nhỏ trong một đại dương rộng lớn. Đôi khi gặp nhau rồi lại chia tay, để có lúc sẽ có duyên gặp lại… Hãy yêu những hành trình gắn liền với nhiều con người khác nhau trong cuộc sống. Bởi tôi chắc chắn một điều, dù điểm xuất phát, hành trình và điểm đến của mỗi người có khác nhau thế nào thì chúng ta cũng đã gặp nhau. Chúng ta đều đã tạo ra một câu chuyện và ấn tượng về nhau. Vậy sao không làm vài điều kì diệu nho nhỏ nào đó cho nhau. Hãy để lòng tốt, sự chân thành tạo ra những tình cảm đẹp. Nó luôn tạo cảm hứng tích cực không chỉ cho người khác mà còn cho cả chính bạn.
Hạnh phúc không bao giờ là muộn màng. Tôi vẫn tin ai cũng có hạnh phúc, chỉ là họ có nhận biết được điều đó tồn tại ở đâu đó xung quanh cuộc sống mình hay không thôi. Tình yêu có một chữ duyên. Vừa lập gia đình ở tuổi 51, tôi nghĩ hạnh phúc này khởi đầu một chặng đường mới của cuộc đời mình. Tôi cũng làm quen, học hỏi thêm nhiều điều mới trong cuộc sống hôn nhân. Tuổi tác chỉ giúp người ta cảm nhận bằng nhiều lăng kính khác nhau thôi. Về cơ bản, hạnh phúc vẫn là hạnh phúc. Bạn không nên đặt các câu hỏi mà hãy tin là mình xứng đáng với nó, dù bạn bao nhiêu tuổi đi nữa. Đừng bắt hạnh phúc “có hạn sử dụng”. Hãy để nó tự nhiên đến với cuộc đời bạn.
Đôi khi sự im lặng của phụ nữ lại là điều hấp dẫn. Người đàn ông cần nhất là sự thông cảm từ người phụ nữ. Phụ nữ nào hiếm khi hỏi han về công việc hay các mối quan hệ của đàn ông thực sự hấp dẫn. Chính điều này lại làm cho đàn ông thích tự do như tôi hứng thú chủ động khi chia sẻ với họ.
Bạn bè quý nhau ở chỗ tình cảm. Không nhất thiết phải thường xuyên gặp nhau, tôi có những người bạn thân hiếm khi nào gặp nhau vì cuộc sống bận rộn. Nhưng chúng tôi vẫn luôn âm thầm theo dõi, quan tâm tới nhau. Khi có những việc quan trọng, họ luôn chủ động xuất hiện bên mình. Ở những thời khắc tôi không chắc mình quyết định đúng không, họ chính là người giúp tôi sáng suốt hơn, dựa vào sự thấu hiểu và nghĩ cho hạnh phúc và lợi ích của chính tôi”.

Bài: Bình Blue – Ảnh: Karsten Đặng

Esquire Việt Nam

Đừng bỏ qua:

Bình luận